Chọn để thay đổi hình nền của diễn đàn

[Truyện hài] Tây Du Tầm Bậy Ký

Khu vực chia sẻ truyện hài hước, truyện cười, truyện dí dỡm, ...
Nội qui chuyên mục
Khu vực chia sẻ truyện hài hước, truyện cười, truyện dí dỡm, ...
  1. CHAP 1 :
    Thời Đường Thái Tông trị vì đất nước thái bình thịnh trị, dân chúng cơm noáo ấm, suốt ngày vui chơi rững mỡ... thật đúng là 1 vương triều vĩ đại...
    Nhưng xã hội ngày càng đi vào tha hóa, dân chúng ngày ngày sống trong cảnh thừa mứa, sa đọa, dâm ô loạn thần, vỵ kỷ vu lợi... Đường Thái Tông nhìn thấy cảnh đó thì tâm thần bất an, lo rầu thúi ruột, sợ rằng giang sơn mà mình khổ công gầy dựng sẽ sụp đổ.
    1 hôm, vua ngồi trong nhà xí mà suy ngẫm sự tình, càng nghĩ ngài càng buồn rồi bật khóc...
    Đột nhiên có 1 làn khói hiện lên, trong làn khói mờ ảo đấy phát ra 1 giọng nói ấm áp:
    - Vì saoooo connn khócccc?
    Đường Thái Tông hốt hoảng kéo cái quần lại vừa che vừa chửi:
    -Miẹee, đứa lào dám nhỳn bố ị thế hả? hả? mày chán thở rồi hả? hả?
    Khi làn khói bay đi để lộ 1 bóng người, thì ra đó là Đức Quan Thế Âm Bồ Tát, đệ ruột của Như Lai bên Tây Thiên.
    Vua nhận ra Quan Thế Âm như gặp cha sống dậy, cắm đầu vái lấy vái để:
    - Úi zời, bọn dân đen của trãm loạn, loạn, loạn hết rồi, xin Ngài mở cho con 1 con đường sáng, cứu giúp giang sơn của trẫm...
    Quan Thê Âm Bồ Tát nói rằng:
    - Dân chúng của ngươi chẳng qua của ăn của để nhiều quá nên chúng chẳng thiết làm gì nữa, sức mạnh đồng tiền làm chúng mờ mắt rồi nên quên
    đi bản tính chân thiện của con người, người thì ăn không hết, kẻ lần không ra, nay ở 1 đất nước gọi là Thiên Trúc, là đại bản doanh của Như Lai Phật Tổ, ở đó có 1 thứ gọi là Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng Chân Kinh, có thể phổ độ chúng sinh, nhân tri sơ tính bổ thiện, chỉ là bọn chúng để cái xấu che mờ lý trí đó thôi....
    Đường Thái Tông nghe nói xong mặt thộn ra như chó mắc xương:
    Bồ Tát cũng oải quá:
    - Thôi, nói thì nói thế chứ ta biết đầu mày có đếch gì trong ấy đâu mà hiểu, để tao nói hết mịe cho rồi, cù cưa cù cưa 1 hồi tao đá mi văng xuống WC thì khổ... thiện tai thiện tai... Nhà ngươi có chơi FB hok?
    - Dạ không.
    - Thế MySpace?
    - Không nốt.
    - Rihanna S
    - Cũng không.
    - Thế mày chơi cái đếk gì? Làm vua éo rỳ mà ngu thế?
    - Dạ trẫm chơi Blog 360.
    - Đệt cái thằng vua, thời buổi này mà còn chơi 360. Thôi kệ, 360 thì có thằng KTT (Kim Thiền Tử)... mày có biết thằng sư cọ có nick name là huyentrang_kute_kuto không?
    - Dạ biết, cái thằng cọ mà đẹp zai phết, toàn lựa chùa hay mà tu. Nó mới chuyển sang tu ở cái chùa LX.us Tự, bên cạnh là Hentai Tự, phía sau là Bách Hoa Viện
    - Nó kiếp trước chính là Kim Thiền Tử, cũng là đệ tử của Như Lai, do đánh Xì phé với bọn 18 La hán bị thua vỡ nợ đành phải trốn xuống trần, đến nay đã được 10 kiếp mà vẫn chưa dám vác mặt về...
    Nay Phật Tổ bảo ta giao cho nó 1 nhiệm vụ, nếu nó hoàn thành thì ông ấy sẽ trả nợ dùm nó, nó sẽ được về lại Niết Bàn, còn không thì cho nó chym cút khỏi Tam Giới luôn.
    Đường Thái Tông mừng rỡ: - Thế thỳ còn gì bằng ạk! Trẫm sẽ cho người bảo vệ hắn đi Tây Thiên.
    Quan Thế Âm hếch mắt lên cười khinh khỉnh:
    - Đem hết cả họ nhà mày đi còn chưa đủ cho yêu quái ăn thịt nữa, ở đấy mà tinh vi , việc bảo vệ đã có ta sắp sếp, mày chỉ cần báo lại với nó là có ta nhắn như thế, thôiiiii, ta thăng đâyyyyyy!!!!!
    1 làn khói nữa hiện ra che lấp Quan Thế Âm rồi biến mất... Đường Thái Tông còn đứng đấy, mặt vẫn thộn ra như chó mắc xương, , rồi như ngài đã chợt ngẫm ra điều gì đấy... trên nét mặt bỗng hiện lên vẻ hoang mang... thỳ ra nãy giờ lo chém gió với bà Quan Âm mà ngài quên kéo quần lên
    - Á á á... chík mịe... trẫm bị lộ hàng....
    Lại nói về Đường Huyền Trang, đây là hậu thân của Kim Thiền Tử do mắc nạn bị đày đọa xuống trần trốn nợ... Năm nay mới 23 tuổi mà đã có những biểu hiện của 1 vị chân tu, nổi danh trên khắp các diễn đàn, forum, là 1 thần tượng của các em bên phái Nga Mi, Thúy Yên... Tánh tình khoan hòa, ít nói, chỉ hay chém gió, mừng vui hay buồn giận không lộ ra sắc mặt, lại có chí lớn, hay kết giao với anh hùng hào kiệt trong thiên hạ, người này mình cao 8 thước, mắt đen như gỗ mun, môi đỏ như son, da trắng như tuyết, tướng mạo đường đường, oai phong lẫm liệt, mặc áo cà sa Roberto Cavalli, quần Levi"s, xài điện thoại
    Vertu, thật đúng là có phong thái của bậc chân giả
    Được Thánh Chỉ của ĐườngThái Tông, Huyền Trang lật đật chạy vào khấu kiến:
    - Bần tăng xin tham kiến bệ hạ. chúc bệ hạ mau ăn chóng nhớn
    - Miễn lễ, khanh hãy bình thân... khanh có phải là huyentrang_kute_kuto không nhểy?
    - Ơ, sao hoàng thượng lại biết nick name của thần? Ta thể mà cũng nổi tiếng chứ lị
    - Nổi thằng bố mày, cái thằng sư cọ suốt ngày lân la đến Bách Hoa Viện giảng kinh cho mấy con kỹ nữ thì cả cái kinh thành ai mà chằng bík hử.
    Thấy Hoàng Thượng nắm được đuôi của mình nên Huyền Trang cười huề:
    - Hê hê, chính là em đếy. Thế hôm nay Hoàng Thượng gọi em vào có gì hok?
    - Có, không có việc thì gọi mày vào chém gió àh?
    Nguồn: mf

  2. =)) cười bể bụng luôn quá :))
    Ck của vk Tuyết :-"

  3. Ta, thân là Cửu Ngũ Chí Tôn của Đại Đường, nay nhìn cảnh dân chúng dâm loạn điêu đứng thế không thể không lo lắng... Ta được Quan Thái Âm hiển linh chỉ dẫn cách phổ độ chúng sinh, đó là cử ngươi đi Tây Trúc cướp cho được bộ Đại Thừa Tam Tạng chân kinh của Như Lai Phật Tổ về đây, ngươi có đồng ý không?
    - What"zz up, men? Dạ, bần tăng còn có trăm công ngàn việc đang đợi ở chùa, rảnh rỗi đâu mà đi sang bên đấy, lại còn có biết đếk gì về cái bố Như Lai gì gì đấy nữa, sang đấy nó cho 1 quả là về với chúa luôn.
    - Ờ, thế thỳ tao cũng không ép. Tính tao xưa giờ không ép ai gì cả... Đao phủ đâuuuuu??
    Huyền Trang mặt tái như gà cắt tiết, không đi thì chết mà đi thì tiếc. Ở chùa còn các em chờ mình, đi rồi lại có thằng sư cọ khác về nó hốt trọn ổ thì đy toi công lao cưa cẩm các em. Không đi thì bị thằng già này đem cả hội nó ra lòe mình, chết chết chết....
    Đang suy nghĩ miên man thì Đường Thái Tông hỏi:
    - Èo mẹ, lại tiếc mấy con ni cô chùa bên cạnh chứ gì? Nhìn thôi là biết chú nghĩ gì rồi . Thôi chú cứ lên đường sang bên ấy lấy chân kinh cho a, các em ở nhà đã có anh lo, mất đi đâu mà sợ.
    - 3000 con trong hậu cung mà nó còn chưa đã ch..m sao mà còn đòi lo cho mấy e của mình không bít. Giờ có nói không đi cũng không được, kệ mịe, giữ được rừng xanh lo éo gì không có củi đốt, gái mất thì kiếm con khác, đầu mất rồi kiếm éo đâu ra.
    Suy đi tính lại 1 hồi, Huyền Trang đành phải nhận lời đi Thiên Trúc thỉnh kinh.
    Đường Thái Tông nhận làm em nuôi, hứa sau khi đi thỉnh kinh về sẽ chia nữa số gái trong hậu cung, còn nếu không lấy được thỳ sẽ bị cắt ch..m cho làm thái giám. Đường Huyền Trang được đổi nick name thành Đường Tam Tạng (còn gọi là Mr.D) được tặng 1 con xe Cub 50 và 1 cái laptop để cập nhật hành trình thỉnh kinh về cho Hoàng Thượng.
    Trước khi ra đi, Đường Thái Tông cầm ly rượu đưa cho Mr.D:
    - Hãy cạn với Trẫm ly chuối hột cho ấm lòng. Nói đoạn ngài cúi xuống bộc nhúm đất bỏ vào ly của
    Mr.D:
    - Đây là nhúm đất quê hương, uống để không quên đường về với Trẫm, nào ... 1...2...3... dzô
    - Thôi, gút bai Hoàng thượng, em đi, đi cho vừa lòng hả dạ hoàng thượng, nhớ mà chăm sóc mấy con đào em đấy. Mà đệt mịe, sao có mùi thum thủm như *** gà trong rượu nhỉ?
    - Chík mịe, ta bốc nhầm cục chicken *** ... chú thông cảm, a già cả mắt yếu rồi... Đã không còn sớm, ngự đệ đi nhanh về nhanh nhé, ta đợi, dọc đường không đú nhé...
    - Biết rồy, khổ nhắm, lói mãi Đường Tam Tạng giã từ quê hương lên đường, 2
    mắt vẫn cứ nhìn đăm đăm về Bách Hoa Viện, 2 mắt ướt đẫm lệ... "Tạm biệt các em, có ngày a giành lại các e từ tay thằng vua già đấy"
    1 mình cưỡi chiếc xe cà tàng, bóng người dần dần khuất sau ánh hoàng hôn....
    _________________

  4. CHAP 2 :
    Lại nói chuyện Đường Tam Tạng phụng mệnh Quan Thái Âm Bồ Tát và Đường Thái Tông đến Thiên Trúc thỉnh bộ Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng chân kinh về Đại Đường phổ độ chúng sinh.
    Từ ngày ra đi đến nay đã được 1 tháng, trước mắt ông chính là Ngũ Hành Sơn, 1 địa điểm du lịch nổi tiếng.
    Nhìn ngọn núi cao sừng sững, Đường Tam Tạng chặc lưỡi:
    - Đệt mợ nó rồi, hôm trước mới cúp giờ leo núi đy đú với các e chùa bên cạnh, kỳ này vãi c..t' rồi.
    Chợt ông nghe tiếng huyên náo bên trái, Đường Tam Tạng vội vàng xách dép chạy sang bên cạnh nghe ngóng... Đập vào mặt ông là 1 tấm biển lớn:
    "TRIỂN LÃM KHỈ BỊ NÚI ĐÈ MẤY TRĂM NĂM KHÔNG CHẾT"
    Giá người nhớn: 20 lượng.
    Trẻ em từ 12 đến 18 tuổi: 75% giá vé.
    Dưới 12 tuổi: 50% giá vé.
    Mua 10 vé tặng 1 vé.
    Ký tên: Mr. Thổ Địa.
    Phía bên trong là 1 thằng già ngồi rung đùi vuốt râu, Đường Tam Tạng lại gần hỏi:
    - Tớ là người tu hành có thể cho free 1 lần hok?
    - Lươt gấp, free cho mày thế thì bố ăn cám àh?
    Đường Tam Tạng toan xách đít bỏ đi thì nghe tiếng gọi choi chói đằng sau:
    - Hey, chú e có phải là Đường Tăng từ Đại Đường đến Tây phương thỉnh kinh hok?
    - It's me.
    - Thời buổi này toàn hàng Made in Khựa, có gì làm bằng chứng?
    Đường Tam Tạng tự ái nói:
    - Bố có giấy chứng nhận sư cọ của Hoàng Thượng đây nhá, làm đếk rỳ xem có con khỉ mà phải trình giấy tờ, quan liêu... thế bố đây cóc cần.
    Dứt lời, tờ giấy bay khỏi tay ông, Đường Tăng la oai oái:
    - Ối, đệt mợ nó... cướp giật, cướp giật bà con ơi, cướp giật!!!
    Thổ địa vỗ vai:
    - Chú mày yên chí đy.
    - Bố đầu trọc làm éo gì có chí mà yên. Đứa lào lấy hàng của bố hả? hả?
    - Con khỉ đấy giở trò giật đồ của khách, tí nó trả mà, đừng lo.
    - Khỉ éo gì mà bố láo bố lếu, hừ, mà nó làm đếk rỳ để lại bị đè ở đây?
    - Nó vốn là Tề Thiên đại thánh, được Ngọc Hoàng đem lên giời cho làm quan mà nó dám ti toe với Thiên Hậu nên bị giời phạt.
    - Úi giời, kinh nhểy... trên đời này có đứa gan hơn cả mình cơ đấy, hôm trước nhỳn thấy con vợ thằng vua già mà chỉ dám chảy thầm nước dãi vào trong, còn thằng này dám ti toe với cả vợ Ngọc Hoàng.
    - Thế nhằm nhò gì... nó còn hú hí với cả 7 công chúa nữa cơ.
    - Thế bị đè ở đây cũng thỏa mãn rồi, ca cẩm éo gì nữa.
    - Chưa chưa... nó còn thỵt cả Hằng Nga nữa
    - Thế trên đấy còn ai nó chưa thỵt hok?
    - Còn, còn tao đang đợi sao nó hok chịu thịt.
    - Đệt con mợ mày, nhỳn người thỳ đen như dog shit, đồ mặt dơi, tai chuột, mặt thì hãm tài, người ta tuy là khỉ nhưng cũng là Ngọc Diện Lăng Phong Mỹ Hầu Vương, thèm đếch gì loại mày mà thỵt.
    Ơ, còn cái công văn của ta... Dissss
    Nói rồi Đương Tam Tạng chạy bắn vào trong...Thổ Địa thấy thế cũng rượt theo vào, vừa rượt vừa rủa:
    - Tiên sư thằng cọ, đếk mua vé ai cho vaòoo...
    Đường Tam Tạng đi vào quả nhiên có 1 con khỉ mình đầy lông lá đang nằm khểnh chym trong ấy.
    Vừa thấy Đường Tam Tạng, nó kêu lên:
    - Xiiii phuuuuuu, cứu con với....
    - Sư phụ cái con u thằng bố mày, thấy tao sang bắt quàng làm họ hả, trả tao cái công văn để tao còn lướt gấp, trễ rồi.
    - Con là Tôn Ngộ Không, 500 năm trước Phật Tổ có bảo 500 năm sau sẽ có 1 vị hòa thượng đẹp zai phong độ, mình đầy hào quang đi ngang cứu con lên, chính là sư phụ đấy.... Ông ấy còn dặn nếu con chịu bảo kê sư phụ đi thỉnh kinh thì con sẽ được thành chính quả.
    - Ơ, thế 500 năm trước ta đã nổi tiếng thế rồi cơ àh... Thế mà ta lại đếk bít cơ đấy . Thế... làm sao bê cái núi lôi đầu mày ra được?
    - Phật Tổ đã đặt Password là bài niệm kinh của Kim Thiền Tử, sư phụ là hậu thân của Kim Thiền Tử, chỉ cần sư phụ đọc bài kinh để nhập mã giọng nói là con sẽ được giải thoát.
    - Ơ chú mày cứ đùa... Có biết ở kinh thành 1 show đọc kinh ma chay của tao cát xê là bao nhiêu không.
    - Tiền bạc là phù du... Vô tư đi thầy.
    - Mày mà xù là tao nhét mày xuống lại đấy.
    Đường Tam Tạng ngồi xuống đọc kinh, quả nhiên ngọn núi rung rinh rồi sụp lỡ.... Đất đá rơi tùm lum... Trên trời bỗng hiện lên mấy chữ: "SUCESSFULLY LOGIN"
    - Đệt mợ, đọc nhầm kinh rồi hay sao mà núi đè nó dẹp lép rồi nhỉ... thôi tao lượn trước nhé khỉ đột, coi như mày xui nhá....
    Đúng lúc ấy Thổ Địa chạy vào gặp cảnh Tôn Ngộ Không đươc giải thoát thì giận lắm, nộ khí xung thiên, thất khiếu xì khói, vận kình lực vào 2 bàn tay, như chực nhào vô mần thỵt Đường Tăng...

  5. -DCM cái thằng sư cọ VL kia... dám hất đổ nồi cơm của tao....
    ... Nhưng bất giác có 1 bóng đen lao đến với tốc độ ánh sáng 300.000km/s hóa giải kình lực trong người Thổ Địa, vừa định thần lại thì nhận ra đó chính là Tôn Ngộ Không. Thổ Địa hỗn loạn tâm thần, huyết khí chảy ngược, thấy Ngộ Không sừng sững thì quỳ xuống vái lấy vái để như vái ông cố đội mồ sống dậy. Ngộ Không liền mắng chửi liên hồi.
    - DM cái thằng già này dám lấy tao làm vật trưng bày 500 năm nay hả... Kiếm được bao nhiêu? Không ói ra thì hôm nay bác sỹ chê mày rồi.
    Đường Tam Tạng thấy Ngộ Không thoát ra được nên chạy lại hỏi:
    - Ê, ê, còn tiền cát xê của tao đâu?
    Ngộ Không liếc nhỳn Đường Tăng... 1 cái nhìn khác hẳn với cái nhìn dễ thương đáng iu lúc ở dưới chân núi...
    - Tiền kái éo jề? hả? Bố éo giả đếy, thỳ sao? Chym cút !...
    Đường Tăng biết mình đã bị chơi đểu nhưng thấy cái bản mặt cô hồn của Ngộ Không cũng không dám hó hé. Nhưng cũng tức lắm cơ.
    - Thí chủ sao lại làm bần tăng phải xoắn thế, có gì ta thương lượng
    - Thương cái thằng bố mày, không đi tao cho 1 đạp là ăn bằng ống hút luôn bây giờ.
    Đường Tăng bị áp bức quá mà không làm được gì, đành chỉ tay lên trời mà nói:
    - Thôi được, thiên lôi sẽ dòm ngó mày.
    Vừa dứt lời, bỗng nhiên ...ĐOÀNG... từ trên trời giáng xuống 1 đòn sét suýt tí nữa là HeadShot Tôn Ngộ Không... Ngộ Không bỗng nhiên mặt đơ như cây cơ, chân tay run rẩy, miệng lắp bắp được vài chữ:
    - Sao... vờ cờ lờ... thế nhỉ?
    Mọi vật bất động khoảng 5 phút... Ngộ Không chạy lại quỳ xuống chân Đường Tăng:
    - Sư phụ... con có mắt như mù, không biết anh Đại đứng trước mặt, xin hãy nhận con làm đồ đệ.
    Đường Tăng thấy thế tưởng mình có Super Power nên khinh khỉnh cười lớn:
    - Bố cóc cần đồ đệ, có tiền đưa đây đi ăn cái, đói quá rồi, xù nữa là bố cho Thiên Lôi chụp ảnh Hàn Quốc mày liền đấy. Ngộ Không rơm rớm nước mắt xin xỏ:
    - Con mới ở dưới núi lên, lấy éo đâu ra tiền giả sư phụ... cho con đi theo bảo kê sư phụ sau này về con giả sau
    Đường Tăng thấy thế cũng được, cho nó theo để còn có đứa sai vặt.
    - Free thù lao nhé, chịu thì làm, tao không ép ai bao giờ.
    - Okay, free thù lao... "Đệt mợ thằng sư con, có ngày bố tặng cho 1 gậy"
    - Thế thỳ Let's go!
    2 thầy trò ra đến ngoài thì chợt Đường Tam Tạng túm cổ Thổ Địa la lên:
    - Đệt con mợ thằng già này, con xe Cub 50 của tao đâu? hả?
    - Ơ, thằng sư con này tinh vi, mày vào xem khỉ không mua vé thì làm éo gì tao phải giữ xe cho mày?
    Ngộ Không trông thấy cười khẩy:
    - Thôi bỏ đy sư phụ. Làm thầy của Đại Thánh này mà đi xe Cub coan nít nó cười thối đýt.
    Ngộ Không nói rồi bứt 1 nhúm lông trên đầu biến thành 1 con LX 150:
    - Con xe này có được không? Ít ra phải thế lày chứ lị.
    - Tao không có bằng lái xe.
    Ngộ Không lại bứt 1 nhúm lông khác, biến thành 1 con Lamborghini LP 700-4:
    - Thế lào? LP 700-4 là siêu xe thế hệ mới của Lamborghini được trang bị động cơ V12 6,5 lit, có công suất 700 mã lực và mô men xoắn cực đại 690Nm. Cùng với hộp số tự động 7 cấp ISR và hệ truyền động 4 bánh Haldex, có thể tăng tốc từ 0 lên 100 km/h trong vòng 2,9 giây, trước khi đạt đến vận tốc cực đại 350km/h. Biến ra con xe này tốn lông lắm đấy nhá.
    - Ơ, Đm thằng khỉ đột, nằm dưới núi lâu quá nên khùng hả con. Đã bảo là bố éo có bằng lái nhá.......
    Tông Ngộ Không bĩu môi:
    - Ở kinh thành éo rỳ mà ko có bằng lái xe. Đệt mịe, đã quê mà còn sĩ.
    Đang nói đột nhiên Ngộ Không nghe văng vẳng 1 giọng nói từ xa vọng đến, âm thành này chứa đầy nội lực, nghe tựa như Sư Tử Hống của phái Thiếu Lâm vậy:
    - Aiiiii muveee chaiiii khôngggg?
    Ngộ Không liền phi thân đến chỗ phát ra âm thanh,nhỳn tới ngó lui thỳ thấy xuất hiện một... thằng mặt ngựa chân dài tới nách, lông nách dài tới chân đang lái chiếc công nông, vừa chạy vừa rao mua ve chai.
    Ngộ Không nhỳn trên xe nó có cái dè sau xe Cub còn dính cai bảng số SU-CO, đích thị là của thằng sư con nhà ta rồi.
    Ngộ Không túm đầu nó lại tra khảo:
    - Chú mày luộc con xe của sư phụ tao phải không? Khôn hồn thì ói ra, không thỳ tao cho mày 1 gậy là lên bàn thờ nằm nhỳn con gà khỏa thân đấy. Nó nhỳn thấy Ngộ Không mặt đầy sát khí tựa như Trần Hạo Nam trong Người Trong Giang Hồ thỳ mặt cắt ko cong giọt máu, run rẩy van xin...
    - Ối ối, e van a, e không biết đấy là cái xe, e tưởng ai vứt đồng nát giữa đường... ối ối...
    - Thế cái xe đâu?
    - Em bấn quá làm liều, a tha cho e, e vừa làm con lô rồi. hix hix
    - Đệt con mợ mày lắm chuyện, thế giờ bồi thường thế lào?

  6. - Hay đại ka đợi tí nhá, 4h30 xổ số rồi e đền, lúc ấy e tiền thiếu gì.
    - Thằng mặt l.. này thế mà tự tin nhỷ, lúc ấy tạch con lô thỳ bố đem bán mày sang Campuchia đấy con ạk. Thế mày là con cái nhà ai?
    - Em là Tiểu Bạch, con của Long Vương, e lỡ tia ngay con ghệ của ông già nên ông ấy đá đýt e ra khỏi nhà.... huhu.
    Ngộ Không thấy tình cảnh của Tiểu Bạch có phần nào giống mình, khi xưa lỡ tia ngay mụ Thiên Hậu mà phải chịu cảnh núi đè nên có phần thông cảm.
    - Hay mày biến thành con gì đây cho sư phụ tao cưỡi đến Thiên Trúc đi, nghe nói vụ này xong xuôi có thưởng đây.
    - Sao không biến thành con xe gì đấy mà phải biến thành con gì?
    - Suỵt, mày nói nhỏ thôi, đừng đụng vào nỗi đau thầm kín của thằng sư con đấy, nó chỉ tay lên giời là tao với mày thành khỉ nướng và giun đất nướng hết đấy.
    Tiểu Bạch biến thành con ngựa trắng như tuyết, móng cứng như sắt, chân dài tới nách, lông nách dài tới chân.
    ...............................
    Ngộ Không dẫn Tiểu Bạch về thỳ gặp Đường Tăng đang ngồi chém gió với Thổ Địa, vừa gặp Ngộ Không từ xa Tam Tạng la lên:
    - Có thấy xe tao khôngggg?
    - Đếck có thấyyyyy!!
    - Thế con ngựa ở đâu ra?
    - Cho sư phụ cưỡi tạm. Con này ko cần bằng lái, lại có thể đèo 3.
    - Ứ ừh! Tao không cưỡi con này đâu, bẩn lắm cơ.
    - Thôi con lạy mẹ, leo lên rồi lướt gấp cho con nhờ, đã éo có bằng lái mà còn tinh tướng.
    Đường Tăng mặt nhăn như khỉ mắc ỉa leo lên ngựa. Trước khi đi còn quay lại nói với Thổ Địa:
    - Ê thằng già kia, bố với mày chưa xong đâu nhá, nhá, đợi bố đi thỉnh kinh về rồi vặt lông mày đấy.
    2 thầy trò ra đi, sau lưng là Thổ Địa tươi cười vẫy tay tiễn
    - Tiên sư bố thằng khỉ đột, lượn đy cho nước nó trong, bố cũng lượn luôn đây, éo rảnh đâu mà chờ mày về vặt lông.
    2 thầy trò cùng nhau đi, 1 bên là sư cọ hám gái, đầu nhét đầy đậu hũ, 1 bên là 1 con khỉ đã 500 năm chưa chík ngừa bệnh dại, đã vậy còn có máu điên...
    Không biết mối quan hệ này kéo dài được bao lâu nữa...

  7. CHAP 3 :
    1 buổi sáng đẹp giời... 2 thầy trò ĐườngTăng ... àh không, là 3 thầy trò Đường Tăng mới đúng (không tính con ngựa nó lại chửi thì khổ)... tiếp tục lên đường sau 1 đêm nằm bờ ngủ bụi, lê lết ngoài đường.
    - Ê đêm qua mày nằm mơ thấy con jề?
    - Sư phụ hỏi làm jề?
    - Hỏi để tí tao lên Yahoo kêu con ghệ tao ở chùa làm con lô, có gì chiều trúng quả đậm tao với mày làm 1 chầu dồi chó mắm tôm, thèm quá mày ạh.
    - Hôm qua có mơ, mơ thấy mấy pé khỉ teen lắm cơ
    - Đệt mợ, mày thỳ làm éo gì mơ được con gì khác. Hỏi mày phí nước dãi.
    - Ơ, thế sư phụ có nằm mơ thấy con gì không mà tinh vi thế nhểy?
    - Dỹ nhiên, sư phụ mà con, hôm qua tao mơ thấy 2 con teen ni cô xinh đáo để mày ạh. Nhắc đến lại động lòng phàm...hớ hớ... hớ hớ hớ...
    - Đếy, tôi nói thỳ cấm có sai, ông thỳ cũng làm éo gì mơ được con khác ngoài mấy con ni cô.
    ...................................
    2 thầy trò đang đấu võ mồm thỳ chợt 1 tiếng gọi yếu ớt vang lên...
    - Zhuuuu... miii...l!!! (Help meee!!!)
    - Ơ, tao nghe thấy con gì kêu mày ạh.
    - Để con đy xem sao, đứng đây nhá, không đy đú lung tung nhá, yêu quái nó ép sư phụ quá giang là chúng mình âm dương cách trở đấy.
    Ngộ Không leo lên Cân Đẩu Vân hiệu Suzuki Sport, nẹt pô dzọt đến nơi có người kêu cứu. Chưa đầy 1 phút đã đến nơi, Ngộ Không nhỳn quanh kêu to:
    - Đứa lào kêu cứu đếy? Ló mặt ra cho tao cứu gấp để còn về, trưa rồiiii.
    - Em đêy, anh khỉ đẹp zai ơiiii, Cứu em anh ơi!
    Ngộ Không nghe em ý khen xong đổi sắc mặt:
    - "Thường thỳ chỉ có các em khỉ cái ở Hoa Quả Sơn mới nhỳn thấy được vẻ đẹp tiềm ẩn của ta, sao nay có con điên này cũng nhận ra nhỷ... Chắc là yêu tinh hay xin đểu gì rồi đây... Thôi, thứ gì cũng kệ mịa mày, lụm mày về cho lão sư phụ giải trí vậy, để vài bữa máu nó bốc lên đầu nữa đêm đang ngủ đè mìk ra giả trí thì khốn....
    - Ơ, con điên, đy đâu lạc giữa rừng để rồi nằm 1 đống như đống c... thế hử?
    - E đy vào rừng tìm củi đốt, chẳng may bị cây đè gãy chân, a cứu em đy rồi về gia đình em hậu tạ
    - Ờ thỳ cứu mày, leo lên
    Nói về Đường Tăng đang chơi nhảy dây với Tiểu Bạch thỳ thấy Ngộ Không bay về từ xa:
    - Cái jề thế hử????
    - Có quà cho sư phụ đêyyyyy!!!
    - Gớm khổ, thằng khỉ mặt lờ này mà cũng có hiếu với sư phụ gớm... đâu tao xem quà jề?
    Đường Tăng vừa lại gần xem cho rõ, cô gái trên CânĐẩu Vân vừa thấy Đường Tăng thỳ nhảy phóc xuống sà vào, dúi dúi vào nách mà khóc...
    - Hức..hức... Anh sư cọ đẹp zai ơiii, kíu em... con khỉ nói tiếng người kia nó lợi dụng em...
    Đường Tăng thấy người đẹp như thế cầm lòng không đặng, mắng chửi Ngộ Không thậm tệ:
    - Đệt con mợ mày, thằng khỉ xà mâu kia, bố dạy mày thế lào mà bây giờ để mày đi ức hiếp 1 pé gái đáng iu thế kia hử...
    - Ừ nhá, nhớ nhá đồ sư con đầu ghẻ, tí nó mà thỵt thỳ đừng gọi tao nhá
    Thế là Đường Tăng đồng ý đưa nàng về nhà... Giữa đường 2 người ngồi trên ngựa đú ko biết bao nhiêu mà nói ...
    - Anh zai ơiiii, sao a đẹp zai thế mà đy làm sư cọ, thế có tiếc không cơ chứ... Hay làm ox e đy nhá, gia đình e tuy không khá giả gì nhưng cũng nuôi a được ngày 4 bữa, sáng tennis, trưa đy bơi, chiều đy đú, tối đy bar, có xe cho a chạy, có nhà cho a ở, có cầu cho a tiêu... À nhầm, có tiền cho a tiêu nhá...
    - Bần tăng đẹp zai thỳ cấm có sai... Cái đó khoa học đã chứng minh rồi... Có điều bần tăng đã đoạn tuyệt hồng trần, xem nhẹ tiền tài, em đừng để bần tăng phải bận lòng nữa... Ứa mi phòz phòz... sắc tức thỵ không, không tức thỵ sắc... ... Nhưng mà,... để a suy nghĩ lại...
    Tiểu Bạch ở dưới nghe 2 người nói thế cũng thở dài nghĩ thầm trong bụng:
    - "Thèm chík mịe mà bày đặt làm màu, không đồng ý tí nữa con pé đổi ý rồi hối hận không kịp nhá"
    Ngộ Không thỳ đy bên cạnh cũng lầm bầm:
    - "Tao vái nó là yêu quái ăn mẹ mày đy thằng sư con"
    Cả 2 đang đú đỡn chym chuột kà kê thỳ từ đâu xuất hiện 2 người vóc dáng lạ thường. 1 người thỳ để tóc Harajuku, mặt lạnh như tiền, cặp mắt vô thần, xung quanh tỏa ra 1 luồng sát khí cực mạnh, tay cầm theo 1 thanh kiếm nhỳn tựa như Tuyệt Thế Hảo Kiếm đã mất tích từ lâu, còn người kia thỳ để tóc Armani, 2 mắt đỏ lói, xung quanh tỏa ra Hàn khí rợn người, tay cũng cầm 1 bảo đao đã từ lâu biến mất khỏi giang hồ, đó là Tuyết Ẩm Cuồng Đao... phải chăng... đó là Nhiếp Phong và Bộ Kinh Vân đã quy ẩn từ lâu? Sao nay lại chặng đường thầy trò Tam Tạng để làm gì?

  8. Đường Tam Tạng thấy tình hình không ổn rồi, bèn gọi:
    - Ngộ Không con ơiii...
    Chưa hết câu thỳ nhỳn lại thấy Ngộ Không đang ngồi trên cây đú đỡn với mấy con khỉ cái trong rừng. Tam Tạng run như cầy sấy, chân tay lẫn lộn, vội chắp tay lia lịa
    - Dà...dà... 2 đại ca có gì chỉ dạy không àh...
    Tên tóc dài không lói không rằng, quay lại hỏi tên tóc ngắn:
    - Làm sư cọ mà đy cưa vợ người khác thỳ phải làm thế lào hử mày?
    - Cắt chym.
    - Ừ thỳ cắt chym.
    Tên tóc dài đến gần Tam Tạng hỏi:
    - DM thằng sư cọ, sao mày dám mèo mả với vợ tao? hả?
    Đường Tăng lúc ấy mặt thộn ra như bò mới đẻ:
    - Ơ,ơ, e có biết éo gì đâu các a... E cứu chỵ ấy giữa đường mà... Em xuất gia nào dám phá giới đâu a... không tin a cứ hỏi chỵ ấy... Người xuất gia đếk bít nói dối...
    Đường Tăng nói chưa dứt câu thỳ em gái pé nhỏ ý lao từ trên lưng Tiểu Bạch xuống sà vào người tên tóc dài này... khóc lóc ỷ ôi...
    - Ôi anh ơi, cứu em... thằng sư cọ đầu ghẻ này và con khỉ đột nói tiếng người kia ức hiếp, sàm sỡ e...
    - Ơ, e éo cóa mà...
    - Đệt con mợ mày éo có lắm lời... Đưa chym đây, luật là luật...
    Lúc ấy Ngộ Không ngồi trên cây hả dạ lắm:
    - Cho chừa nhá, sư cọ tinh vi, mê chym bỏ bạn.
    Lúc này tên tóc ngắn mới lên tiếng:
    - Thôi mày, thấy nó đẹp zai, cắt chym cũng tiếc, cho e nó cơ hội làm lại cuộc đời đy.
    - Ùh, cũng được, thôi thế lày, thấy chú cũng đẹp zai, lấy ít tiền bồi thường sợ hãi cho vợ a thôi, 1 củ, ói ra rồi a cho chú được tu tiếp.
    - Áh, àh... thỳ ra là các chú xin đểu
    - Này này, ăn lói cẩn thận nhá, nhá, ai xin đểu?
    - Hà hà, lâu rồi bố éo đánh nhau, cho chúng mày nếm thử chiêu Nhất Kiếm Loạn Tử Cung mà bố đã từng làm mưa làm gió khắp các lầu xanh ở Hoa Quả Sơn nhá
    - Các bố éo ngán ai bao giờ nhá, có biết bố từng giết người rồi bị nhốt ở Hỏa Lò bao nhiêu năm không hả? 20 năm đấy nhá, bố nói cho mà biết nhá...
    - Đệt con mợ 2 thằng nhóc ác hôi lông, thế 2 con biết bố bị giam bao nhiêu năm vì tội ghẹo gái không? 500 năm đếy nhá, bố lói cho mà biết nhá...
    Nghe Ngộ Không ném bom xong, mặt 2 thằng đờ ra, lắp bắp:
    - Vế lờ thế mày... những 500 năm. Mà thôi, 2 bố éo ngán.
    Tam Tạng lúc này đang núp sau cái cây thấy Ngộ Không 9 nút quá nên cũng ăn theo giảng đạo vài câu:
    - Khoan... Ngộ Không... Dù gì chúng cũng là con người, nên lấy đức thu phục...
    2 tên ấy nghe thế ngứa quá, nhặt đá phi thẳng vào đầu Tam Tạng... Mr.D bị phi thẳng 1 quả vào đầu máu lên đến não, xì khói ra mồm...
    - Ngộ Không... Sát.....
    Ngộ Không thấy sư phụ bật đèn xanh thì như mở cờ trong bụng, khí tại đan điền, kình lực xung thiên, hét lên Kame...hameha... nhỳn lại thấy 2 thằng với 1 con chết đen thui mà éo kịp biết lý do...Thế mới biết chiến lực của Ngộ Không mạnh đến cỡ nào....
    Lúc này Tam Tạng đã kịp bỳn tỹn trở lại, thấy mình lỡ mồm nên định đổ hết tội cho Ngộ Không.
    - Ơ thằng khỉ mặt l.. này, tao có bảo giết chúng đâu hả?
    - Ơ.. ơ... thế thằng éo lào vừa thấy nó ném đá đã sợ vãi cả đái ra hét lên "Sát, sát" thế hả? thằng éo lào?
    - Thỳ tao cũng chỉ muốn dọa thôi, ai bảo mày làm thật.
    - Tiên sư bố ông, tôi đếk biết đùa, tôi chỉ biết làm thật thế đấy, giờ chết người rồi, ông làm sao thỳ làm, tôi éo bík.
    - Ê này này... Giết người cho lắm vào thì đi phổ độ chúng sinh làm đếk gì nữa hả?
    - Này nhớ, đừng tưởng làm sư phụ rồi tinh vi vờ lờ ra nhớ, bố cóc cần nhớ..........
    Nói rồi Ngộ Không nguẩy đýt leo lên Cân Đẩu Vân nẹt ga vài phát, toan bỏ đy.
    - Ơ disss mịe thằng khỉ đột, thế còn tiền công tao niệm kinh để lôi đầu mày ra thỳ sao? Xù hả mày???
    - Bố éo thèm xù, đợi đấy, bố ra cạy ATM lấy tiền giả cho mày.
    Ngộ Không bỏ đy mất, để lại Tam Tạng đứng ngẩn ngơ.
    - Thằng này súc vật thế mà nóng vãi l.. ra. Hễ tí là dỗi. Mất đi 1 thằng sai vặt rồi... Thôi để đy tiếp xem giữa đường có con heo con gà gì bị núi đè không rồi lôi nó lên để sai vặt vậy.
    Đang lầm bầm chửi đổng thỳ từ trên trời có luồng hào quang đáp xuống đất...
    Nhỳn kỹ lại thỳ thấy đó là Quan Thế Âm Bồ Tát đang cưỡi 1 con SH 300i, Tam Tạng thất kinh quỳ xuống lạy như bữa củi...
    - Cung nghinh Quan Thế Âm Bồ Tát, chúc Bồ Tát già mãi ko trẻ... ớ..
    - Không cần lắm lời, ta chỉ tiện đường đy thẩm mỹ viện ngang qua đây thôi, mày làm gì con khỉ đột mà nó điên máu chạy Cân Đẩu Vân tông chết mấy chục mạng ở Vincom vậy?
    - Nó giết người xong hủy hợp đồng lun rồi ạk. Nó ương bướng khó dạy lắm cơ, đêm nào con cũng ngồi đọc Chú Kim chân kinh cho nó nghe mà vẫn không cảm hóa được nó, thế này thì làm sao mà đến được Tây Thiên cơ chứ.
    - Đệt mịe, mún xin đểu ta cái gì để khắc chế con khỉ chứ gì, có thế mà cũng lòng vòng, xin cái gì nói nhanh để ta còn lượn.

  9. - Cái gì cũng được miễn là bắt nó nghe lời con là được.
    - Ta mới vừa cắt băng khánh thành chùa Quan Âm ở bên Cali về, có cái này người ta tặng mà cũng đếk biết để làm gì, thôi ta cho nhà ngươi. Nói rồi Bồ Tát rút từ trong cốp xe ra 1 chiếc vòng sáng loáng...
    - Dạo này chắc hương khói đầy đủ sao mà thấy Bồ Tát mơn mởn quá nhỉ, chạy cả SH, vòng vàng phụ kiện đầy đủ quá nhểy...
    - Tát mày rụng rún bây giờ, thế có lấy không.
    - Ấy chết, lấy chứ lấy chứ.
    - Rồi nhá, chúc thầy trò nhà ngươi nối lại tình xưa nhá, àh quên, 18 thằng La Hán nó nhờ tao đòi nợ mày đấy , thôi, ta thănggg đâyyyy!!!
    Bồ Tát thở dài 1 hơi... "không biết đến lúc nào thằng sư cọ này bị Ngộ Không đập chết nữa, nếu đến được đến Tây Thiên chắc cũng là kỳ tích"... Người leo lên SH phóng đy mất hút...
    Quả nhiên 1 lúc sau Ngộ Không bay về.
    - Đây này thằng sư con, cầm lấy rồi lướt cho gấp, bố phang cho 1 gậy là răng môi lẫn lộn, thỵt nằm ngoài da, máu đi đường của nước tiểu bây giờ.
    - Ấy ấy, chẳng lẽ tình thầy trò bao năm giờ kại kết thúc sao hả đệ tử?
    - Ờ thì...
    -Thôi nếu con quyết chí ra đi thì thầy cũng không giữ, tính thầy không ép ai bao giờ. Trước khi đy ta có vật này muốn tặng con làm kỷ niệm, nhận cho thầy vui nhá... nhá...
    Ngộ Không thấy bỗng nhiên sư phụ đổi tính đổi nết thỳ lấy làm lạ... Chẳng lẽ lão ta biết ăn năn hối cải sao?
    Ngộ Không cầm cái vòng, thấy cũng đẹp, bóng loáng thỳ cũng thích, trong bụng cũng đã tha thứ cho sư phụ rồi...
    - Thôi, thấy sư phụ ăn năn thế, ta cũng không chấp, thôi thì bỏ qua hết đấy, từ nay về sau mà chơi éo đẹp là lão Tôn cho ăn gậy ráng chịu.
    Ngộ Không cầm cái vòng đeo vào đầu, vừa chạm đến đầu thỳ đã siết chặt, khiến Ngộ Không đau không kể xiết...
    - Ối ối, đệt mịe con u thằng bố mày, đồ sư con, làm gì tao thế hả? hả?
    $%#%%^^%&^&^#%$#%
    - Mi có hối cải không hả??? Không thỳ ta cho nó siết đến lồi đậu hũ ra thỳ thôi.
    - Vểnh tai lên mà nghe nhá thằng sư đầu ghẻ, KHÔ...Ô..ÔNGGGG!!! bỐ sẽ kiện mày tội ngược đãi súc vật... ối đau....
    - Đi kiện đi con, mày lết xác đi kiện được thua gì tao cũng thua... hớ hớ...hớhớ hớ...
    Ngộ Không đã hết sực chịu đựng... mồm kêu la như bị chọc tiết, đành phải nhượng bộ Đường Tăng... Quỳ lạy gọi sư phụ xin tha... Đường Tăng thì đứng đó nở 1 nụ cười mãn nguyện
    - Gruuuu, con mụ Quan Thế Âm, dám tư thông với thằng sư con này hại ta... được lắm... có ngày ta sẽ đến Nam Hải tia hết nô tỳ trong nhà mụ, xong lôi đầu mụ bán sang Campuchia. Hão hão.... Ta sẽ páo chùùù!!!!
    Đường Tăng sau 1 hồi chém gió với Quan Âm đã được ban cho vòng kim cô. Chẳng lẽ từ nay Mỹ Hầu Vương phải sống trong kềm kẹp của gã sư cọ phong lưu phóng đãng, hạ tiện vô sỉ này sao? Thôi để hạ hồi phân giải...

  10. CHAP 4 :
    ..... Từ ngày có được vòng kim cô của Quan Âm bà bà cho thỳ lão Đường Tăng tính khí thất thường... càng ngày càng vô sĩ, lão bắt đầu nhìn Ngộ Không chỉ bằng nửa con mắt... Ngộ Không giờ đây sáng kiếm cơm, trưa đấm bóp, tối hát ru cho sư phụ ngủ, thật không khác gì thằng hầu kẻ hạ, con sen con ở.
    Còn về Ngộ Không thỳ khỏi nói, 1 đứa có máu giang hồ bá đạo như nó thì làm sao có thể chịu được 1 nỗi nhục nhã to lớn thế này cơ chứ... Tuy ngoài mặt nó âm thầm chịu đựng nhưng bên trong lửa hận đã dâng đến đầu... Trong thâm tâm của Ngộ Không chỉ còn mấy chữ: Ta sẽ páo chù....
    Như thường lệ, sau khi ăn uống no nê thỳ Đường Tăng lại xách laptop ra chát chýt với mấy pé ni cô ở chùa. Vừa chát vừa cười như lắc thuốc. Ngộ Không thỳ lầm lũi ôm đống chén bát , quần áo của lão sư phụ ra bờ sông giặt rửa.. . Ngộ Không vừa rửa vừa ngẫm nghĩ chuyện đời mình, mấy trăm năm oanh liệt thế mà giờ đây phải để cho 1 thằng sư con đầu ghẻ, ngu si, hám gái đè đầu cưỡi cổ, coi như con chó... . Thật càng nghĩ lòng càng đau như cắt......
    .................................................
    Tạm thời gác Ngộ Không và Đường Tăng qua 1 bên. Cách đó không xa là 1 thị trấn nho nhỏ mang tên CaoGia Thôn. Nơi này nằm gần biên giới Đại Đường, mật độ dân số khoảng 5/4 người trên 1 km vuông, đây là vùng không trồng được lúa gạo nên bữa ăn của họ chỉ đơn giản là các loại bò bít tết, bò Kobe, óc khỉ quét mù tạt... là 1 nơi thuộc diện vùng sâu vùng xa nên không thể cập nhật trên Google map hay trên GPS. Người dân quanh đây tính tình thật thà chất phác, họ lam lũ quanh năm nên không bị nhiễm những thói hư tật xấu như những người dân Đại Đường khác, đa số làm nghề nông, sáng dắt trâu ra đồng rồi tụm 5 tụm 3 lại chơi tiến lên, xì phé, 3 lá... mặt trời xuống núi thì dắt trâu về, ăn uống tắm rữa xong thì mở K+ lên xem Priemer Leage, C1...vv... buồn chym thì bật laptop vào truongton.net chém gió vài phát cho dễ ngủ, thế là xong 1 ngày.
    Mọi chuyện tưởng như cứ trôi qua, cho đến khi có 1 người từ phương xa đến lập nghiệp. Thấy hắn có thiện chí đến khai sáng cho vùng đất chỉ có chó ăn đá, gà ăn sỏi và người ăn chó gà này nên người dân đón tiếp nồng hậu, giúp họ thuận lợi mà làm ăn. Người đó tên là Trư Baggio (tên thường gọi là Trư Bát Giới). Hắn đến và mở ra những điều mới lạ đối với dân chúng nơi đây như tòa soạn báo, khu chăm sóc sức khỏe, khu công nghệ...
    Tòa soạn đó có 1 chuyên mục tạp chí rất nổi tiếng, ngay những ngày đầu khai trương đã đắt như tôm tươi, tạp chí đó có tên là PLAYBOY. Khu chăm sóc sức khỏe có tên là XUÂN HOA LÂU thì đa số là phục vụ các bác trung niên chết vợ, các chú thanh niên chưa vợ, hoặc thậm chí là các pé vị thành niên cũng chiều tất. Khu Công Nghệ thì đầu tư máy móc hiện đại, cơ sở vật chất đầy đủ, gồm hơn 100 phòng. Mỗi phòng có hơn 200 PC. Và 1 số phòng dùng để offline, đàn đúm, đú đỡn...
    Gần đây vị này còn tạo ra công ăn việc làm cho thanh niên trong thôn, họ chiêu mộ trai tráng về đào tạo, huấn luyện, cho họ trở thành tay anh chị... àh đệt mịe... nhầm, những bảo vệ, chuyên bảo kê các khu vực, hay bảo tiêu các chuyến hàng qua biên giới Đại Đường... Hằng năm họ thường cùng với các thôn lân cận tổ chức những cuộc thi đấu nhằm nâng cao kỹ năng, bên nào thắng sẽ nhận được những phần thưởng lưu niệm như tay, chân, phụ tùng trym cò của đối phương.
    Thế là đời sống của người dân được nâng cao rõ rệt... chú này xứng đáng nhận bằng khen Tổ Quốc Ghi Công của Ủy Ban Mặt Trận Quân Chủ Chuyên Chế Đại Đường.
    .................................................. .........
    Thôi bây giờ chúng ta quay trở lại với thầy trò Đường Tăng.
    ... 1 buổi tối như mọi buổi tối... Ngộ Không nằm buồn tình khểnh chym trên cây, ngẫm nghĩ sự đời... Còn Đường Tăng nằm vểnh râu lên xem trận Chelsea vs MU.
    - Hớ hớ... hớ hớ hớ... Trận này MU chấp 1/4, kỳ này bố có chầu dồi chó rồi... hớ hớ hớ
    - Ùh, đệt mợ mày, tiền tao đy cạy ATM từ sáng được bấy nhiêu mà mày đem đy làm bóng bánh hết nhớ, kỳ này mà éo ăn là tao cho mày ăn dồi của mày luôn đếy nhớ.
    Đường Tăng đang tí ta tí tỡn thì đứng lên ngắm nghía 4 phương:
    - Ê khỉ đột... Hình như con vợ thằng Bộ Kinh Vân gọi tao mày ạh... Tao nhớ mày quay 2 vợ chồng nó đen thui rồi mà, nhểy?
    - Ờ, nó gọi ông xuống dưới với nó đấy, lượn xuống gấp đy để nó đợi
    - Con u mày... bố nói thật, nghe con gì kêu đấy...
    2 thầy trò cùng nhau mò mẫm đến gần nơi phát ra tiếng động...

Quay về Truyện hài hước


Thành viên trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

Chia sẻ trang này
Facebook MGiaiTri.Biz
cron