Chọn để thay đổi hình nền của diễn đàn

[Tổng hợp] Truyện hay mỗi ngày

Khu vực chia sẻ truyện tình cảm hay.
Nội qui chuyên mục
Khu vực chia sẻ truyện tình cảm hay.
  1. [hide=ANH ẤY ĐÃ DẠY CON YÊU MẸ NHƯ THẾ ĐẤY]ANH ẤY ĐÃ DẠY CON YÊU MẸ NHƯ THẾ ĐẤY

    Đã có lúc con quên đi vầng trán mẹ, nụ cười giờ đây đã có những nếp nhăn… Anh ấy dạy con… biết con hạnh phúc như thế nào khi có mẹ. Vì có mẹ, anh ấy mới có con để yêu …
    Con vô tâm quá, đúng không Mẹ!
    Có lúc con quên màu tóc Mẹ. Đã một thời giãi nắng dầm mưa.
    Có lúc con quên nhìn trán Mẹ. Còn bao nhớ thương dù ta lớn khôn rồi…
    Anh ấy hỏi con ngày sinh nhật mẹ kéo con đi khắp phố phường chọn cho mẹ một món quá giản dị nhưng anh chắc mẹ sẽ thích.
    Anh ấy trách con sao mỗi lần nhắc tới mẹ con đều tránh, và lảng đi nói chuyện khác…
    Anh ấy dạy con thế này đấy…
    Mỗi người đều có một người mẹ của mình, mỗi người đều có một vòng tay thương yêu như thế… Và con cũng không muốn nằm ngoài quy luật đó, bởi con biết rằng, đó là món quà ngọt ngào nhất mà cuộc đời ban tặng cho mỗi chúng ta…
    Khi hình hài con sống trong lòng mẹ, thì cũng là lúc con biết tập đếm yêu thương… Chín tháng mười ngày mẹ sống trong chờ đợi, hy vọng đứa con bé bỏng chào đời. Chín tháng mười ngày mẹ biết cuộc đời mẹ đã có thêm một tình yêu nữa, thêm một động lực nữa để mẹ sống ở trên đời khi khổ đau không ngừng bám riết mẹ.
    Chín tháng mười ngày con sống trong mẹ, sống trong ngọt ngào mà mẹ dành tặng, như là một lẽ hiển nhiên…
    Con đã từng nghĩ đó là lẽ hiển nhiên, hiển nhiên phải thế, hiển nhiên mẹ phải chăm lo cho con từng miếng ăn tấm áo, hiển nhiên phải vỗ về con mỗi lúc con khóc, hiển nhiên đưa tay cho con nắm lấy, khi con cảm thấy mình chơi vơi,…
    Nhưng rồi anh ấy hỏi con… em thấy sao nếu 1 ngày em mất mẹ, em gọi mẹ mà mẹ ko thưa, em thèm ăn bánh trôi bánh chay gọi điện về nhắc mẹ làm cho em mà ko ai nghe máy, em muốn bảo mẹ rằng em đi chơi khuya mẹ ngủ trước đi cũng ko ai trông cửa đợi em về…
    Em nghĩ thế nào khi thấy xung quanh em có những mảnh đời không biết đến bàn tay mẹ, mái tóc mẹ, đôi mắt mẹ và bữa cơm mẹ nấu.
    Em cũng muốn con em… sẽ gọi em là mẹ và yêu em phải không?
    Con biết rằng, chẳng có lẽ hiển nhiên nào sống giữa tình mẹ con mình cả, chỉ có tình yêu của mẹ đã làm nên những điều ấy, đã làm tất cả vì những đứa con thơ…
    Khi con chập chững biết đi, điều đầu tiên con thấy là dòng nước mắt của mẹ, nóng hổi, mặn mà. Giọt nước mắt hạnh phúc vì con bé bỏng đã chập chững bước đi được những bước đầu tiên trong cuộc đời.
    Khi con bước vào lớp một, mẹ dắt tay đến trường, con òa khóc như một đứa trẻ sợ bị mất mẹ khi đến một nơi xa lạ mà con không hề biết. Đứng trước cổng trường khi bóng con đã dần khuất, mẹ gạt đi dòng nước đang chực chờ ở trên khóe, cay cay…
    Con đã từng nghĩ mẹ không thương con, khi con bị đánh đòn lần đầu tiên vì đi chơi cùng bạn về muộn mà không báo trước với mẹ.
    Con đã từng nghĩ mẹ không thương con, khi con bị mắng vì điểm kém …
    Anh ấy dạy con rằng… nếp nhăn ấy, khóe mắt ấy, dáng đi ấy, bơ vai gầy ấy là suốt 1 đời mẹ chăm con nên người… vì mẹ nào chẳng thương con… Con khôn lớn, xinh đẹp, giỏi giang như thế này cũng vì mẹ dadx mất bao nước mắt cho con, con thương mẹ lắm.
    Và con…
    Đã có lúc con quên đi màu tóc mẹ, chẳng còn xanh như thuở đôi mươi… Tóc mẹ đã ngả màu theo tháng năm nhọc nhằn nuôi con lớn, một màu tiêu muối mà con cảm thấy đau lòng.
    Đã có lúc con quên đi bàn tay mẹ, chẳng còn mịn màng trắng trẻo như xưa… Chỉ còn là đôi tay đã chai sần đi vì vất vả, cả cuộc đời tất tả với gành hàng rong…
    Đã có lúc con quên đi vầng trán mẹ, nụ cười giờ đây đã có những nếp nhăn… Mọi người đàn bà đều muốn mình trẻ mãi, mẹ đánh đổi trưởng thành trong con để lấy tuổi già…
    Đã có lúc con quên đi dáng mẹ, đứng trước hiên nhà mỏi mòn ngóng con thơ… Lúc chiều chập choạng buông những tiếng thở dài thườn thượt, mẹ lặng lẽ đợi con trở về…
    Con đã quên nhiều hơn mình chỉ được quên như thế. Quên đi mẹ hao mòn trong những chiều sương, quên đi những yêu thương mẹ dành cho con mà tưởng chừng như đó là gánh nặng. Quên đi một tiếng ru hời khi con đã xa nôi…
    Con từng dối lòng mình, rằng con không cần tình yêu này hơn nữa, con từng dối lòng mình rằng mình chẳng cần lần lựa bước chân qua, con từng dối lòng mình rằng sẽ chẳng hề rơi nước mắt vì mẹ khi xa… Nhưng mà, không thể.
    Anh ấy dạy con… biết con hạnh phúc như thế nào khi có mẹ. Vì có mẹ, anh ấy mới có con để yêu …
    “Hát khúc hát ai quên mình có Mẹ. Một ngày kia lặng lẽ bên cuộc đời.
    Cánh cò, cõng nắng, cõng mưa. Mẹ tôi cõng cả, bốn mùa gió sương…”
    Con yêu mẹ và cảm ơn anh ấy đã dạy con như thế …[/hide]
    Sửa lần cuối bởi LeMon vào ngày Thứ 2 08/04/13 18:05 với 1 lần sửa trong tổng số.
    Đánh vợ là có tinh thần thể thao, đạp vợ xún ao là tinh thần bơi lội.

  2. Lại là mỗi ngày một câu chuyện,kora
    Đừng Dừng Lại Và Hãy Tiếp Tục Cất Bước

  3. Stom Springfield đã viết:Lại là mỗi ngày một câu chuyện,kora

    hạt giống tâm hồn đấy nhé. đọc mà suy ngẫm :tim:
    Đánh vợ là có tinh thần thể thao, đạp vợ xún ao là tinh thần bơi lội.

  4. Theo em nên dùng code hide cho mỗi truyện, ai muốn đọc click vào, mất công 1 tí nhưng tránh bị dài
    Thiên Thân Thiện :v :-j
    \:D/

  5. Phineas Flynn đã viết:Theo em nên dùng code hide cho mỗi truyện, ai muốn đọc click vào, mất công 1 tí nhưng tránh bị dài

    anh không gánh nổi TRỌNG TRÁCH này đâu :troll:
    Đánh vợ là có tinh thần thể thao, đạp vợ xún ao là tinh thần bơi lội.

  6. LeMon đã viết:
    Phineas Flynn đã viết:Theo em nên dùng code hide cho mỗi truyện, ai muốn đọc click vào, mất công 1 tí nhưng tránh bị dài

    anh không gánh nổi TRỌNG TRÁCH này đâu :troll:

    ? :-? Thêm mỗi [hide][/ hide] vào nd truyện thôi mà :D
    Thiên Thân Thiện :v :-j
    \:D/

  7. à. nhưng các mems comment thì k đc để hide đâu đấy :T
    Đánh vợ là có tinh thần thể thao, đạp vợ xún ao là tinh thần bơi lội.

  8. Ý e là ng đăng truyện cơ :v
    Thiên Thân Thiện :v :-j
    \:D/

  9. [hide=BA CÁI CÂY]Ba cái cây trên một ngọn đồi trong rừng cùng tranh luận với nhau về những hi vọng và giấc mơ của chúng…
    Cái cây đầu tiên nói: “Tôi hi vọng một ngày nào đó tôi sẽ trở thành tủ đựng vàng bạc châu báu. Tôi sẽ được nhét đầy vàng, bạc và ngọc quý, được trang hoàng với nghệ thuật chạm khắc cầu kỳ và mọi người sẽ thấy rằng tôi rất đẹp”.
    Sau đó cái cây thứ hai nói: “Còn tôi lại ước có ngày sẽ trở thành một con tàu đồ sộ. Tôi sẽ đưa vua và hoàng hậu đi đến khắp mọi nơi trên thế giới. Mọi người sẽ cảm thấy được an toàn bởi con tàu to lớn và vững chãi là tôi đây”.
    Cuối cùng cái cây thứ ba nói: “Tôi muốn lớn lên trở thành cái cây cao nhất và thẳng nhất trong khu rừng. Mọi người sẽ nhìn thấy tôi trên đỉnh đồi và sẽ phải ngưỡng mộ những cành cây của tôi, tưởng tượng về thiên đường và chúa. Tôi sẽ trở thành cái cây vĩ đại nhất mọi thời đại và mọi người sẽ luôn luôn nhớ đến tôi”.
    Một vài năm sau buổi cầu nguyện, những giấc mơ của chúng tưởng chừng như có thể thành sự thật, một nhóm người đi lấy gỗ đến khu rừng đó. Khi một người đến cái cây đầu tiên, anh ta nói, “Nhìn cái cây này có vẻ to khoẻ này, tôi nghĩ có thể bán gỗ cho một người thợ mộc”… và anh ta bắt đầu hạ nó xuống. Cái cây rất vui, bởi vì nó biết ngượi thợ mộc sẽ làm nó thành một cái tủ vàng.
    Đến cái cây thứ hai người lấy gỗ nói “Nhìn cái cây này nom cũng khoẻ đấy chứ, tôi sẽ bán nó cho một xưởng đóng tàu”. Cái cây thứ hai cũng hạnh phúc không kém bởi vì nó biết nó đang trên đường đến với giấc mơ của nó – một con tàu đồ sộ.
    Và khi người lấy gỗ đến cái cây thứ ba, cái cây đã rất sợ hãi bởi vì nó biết rằng nếu họ chặt nó xuống thì giấc mơ của nó sẽ không bao giờ thành hiện thực. Một trong những người lấy gỗ nói “Tôi không cần làm bất cứ cái gì đặc biệt nên tôi sẽ lấy cái cây này” và anh ta chặt cái cây xuống.
    Khi cái cây đầu tiên đến chỗ người thợ mộc, nó được làm thành một cái thùng cho những con vật nuôi ăn và để trong chuồng trâu, bò chứa đầy cỏ khô. Đây hoàn toàn không phải là những gì mà nó đã cầu nguyện. Cái cây thứ hai thì được xẻ ra và đóng thành một cái thuyền đánh cá nhỏ.
    Giấc mơ của nó là trở thành một con tàu to lớn, đồ sộ và chở những ông vua đến đây cũng kết thúc. Còn cái cây thứ ba được chặt ra thành từng khúc lớn và sống một mình trong bóng tối. Năm tháng qua đi nhưng những cái cây thì không thể quên được giấc mơ của chúng.
    Sau đó đến một ngày, có một đôi vợ chồng trẻ đến chuồng ngựa và người phụ nữ đó đã sinh con, họ đặt đứa bé trong một cái máng cỏ khô được làm từ cái cây thứ nhất. Người đàn ông ước rằng anh ta có thể làm một cái giường cũi cho đứa trẻ và cái máng này đã làm điều đó. Cái cây cảm nhận được tầm quan trọng của cơ hội này và nó biết rằng nó đang nâng niu một sinh linh nhỏ bé – một sinh linh còn quý giá hơn báu vật.
    Mấy năm sau, cũng có một nhóm người đàn ông đến cái thuyền đánh cá được làm từ cái cây thứ hai. Một trong số họ thấy mệt và muốn đi ngủ. Trong khi họ ra khơi thì có một cơn bão lớn nổi lên, cái cây không nghĩ nó đủ mạnh để bảo vệ cho những người đàn ông kia được an toàn.
    Trong cơn bão tố, mọi người sợ hãi đánh thức người đàn ông đang ngủ dậy, anh ta liền đứng lên và hô to “Yên lặng” tức khắc cơn bão ngừng hẳn. Lúc đó, cái cây mới biết rằng nó đang chở một vị vua oai nghiêm trên cả những ông vua.
    Cuối cùng, một người nào đó đã đến và mang cái cây thứ ba đi. Nó được mang qua những con phố trong khi những người khác thì đang giễu cợt đi theo người mang nó. Một người đàn ông bị đóng đinh lên cái cây như một sự sám hối và được đặt ở trên cao nhất của đỉnh đồi.
    Vào ngày chủ nhật, cái cây cảm thấy rõ ràng rằng nó đủ khoẻ để đứng lên từ chỗ cao nhất của ngọn đồi cùng với Chúa bời vì Chúa Jesus đã tự đóng đinh vào người trên cái cây đó để sám hối cho nhân loại.
    Ý nghĩa của câu chuyện này là khi những thứ bạn mong ước, cầu nguyện dường như chưa đến theo đúng như cách bạn nghĩ thì cũng đừng vội thất vọng và buông xuôi. Nếu biết tin tưởng và theo đuổi niềm mơ ước của mình thì chúa sẽ ban tặng cho bạn những món quà còn giá trị hơn thế.
    Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.[/hide]
    Đánh vợ là có tinh thần thể thao, đạp vợ xún ao là tinh thần bơi lội.

  10. Cuộc chiến cuối cùng

    [hide]Năm người đàn ông mặc complet im lặng ngồi xung quanh một chiếc bàn mà trên đó, có một thứ mà ai trong số họ cũng tránh phải nhìn đến...

    Đó là một chiếc vali nhỏ bằng hợp kim màu bạc trên có dập nổi một biểu tượng hình rẻ quạt với ba cánh tỏa tròn màu vàng. Một biểu tượng mà suốt bao năm qua không hề thay đổi và cũng không hề bị lãng quên: chiếc vali hạt nhân.

    Chiếc vali nổi tiếng này, vốn được khai sinh từ thời chiến tranh lạnh của thế kỷ XX, tưởng chừng sẽ vĩnh viễn trở thành một phần lịch sử... nay lại đang sắp bắt đầu.

    - Chúng ta thực sự phải dùng đến cách dở nhất này sao? - Cuối cùng, Bộ trưởng Nguồn nước phá tan bầu không khí nặng nề bằng một chất giọng còn nặng nề gấp bội.

    - Không phải cách dở nhất, mà là cách duy nhất - Bộ trưởng Quốc phòng đáp lại, giọng chua chát. Trong tâm trí ông hiện ra cảnh tượng khủng khiếp của những vụ nổ, những cuộc oanh kích hạt nhân, và những đoàn binh lính lao vào nhau trên chiến trường đẫm máu. Đã có rất nhiều cuộc xung đột nhỏ diễn ra trong thời gian gần đây, và một cuộc chiến lớn là điều không thể tránh khỏi, nhưng cổ họng Bộ trưởng vẫn đắng nghét khi nghĩ đến nó. Chiến tranh, luôn là một thứ kinh nghiệm không thể làm quen được.

    - Liệu chúng ta có thể điều đình một chút, giảm giá nước chẳng hạn, và tăng lượng nước xuất khẩu lên 25% như WTO yêu cầu - Cố vấn An ninh đề xuất, nhưng ngay lập tức Bộ trưởng Nguồn nước lên tiếng phản bác:

    - Không thể, trữ lượng nước của chúng ta chỉ đang đáp ứng được 58% nhu cầu tối thiểu của quốc gia, mà cũng chỉ trong mười mấy năm tới thôi. Tôi thấy bọn chúng lần này không phải vì 25% trữ lượng xuất khẩu đâu. Cái chúng muốn là quyền kiểm soát Grand Fountain kia.

    Cách đây vài năm, việc phát hiện ra Grand Fountain - một mỏ nước ngọt trữ lượng lớn nằm sâu trong lòng đất tưởng chừng như là tia sáng cuối đường hầm cho cả đất nước. Nó là một trong số những nguồn cung cấp nước ngọt ít ỏi cuối cùng còn tồn tại trên thế giới sau khi nhân loại thất bại trong việc tái chế nước thải. Hầu hết những nguồn nước đều bị ô nhiễm và biến chất trầm trọng.

    Hình ảnh

    Trước đó không bao lâu, quá trình hoàn tất đốn hạ những mảnh rừng cuối cùng trên hành tinh rốt cuộc đã cho thấy hệ quả: những nhà máy chiết tách oxy hút cạn chút nước cuối cùng. Người ta phát hiện ra rằng khả năng tự làm sạch của thiên nhiên đã biến mất. Điều đó đã gây ra những hệ lụy khủng khiếp khi tất cả các quốc gia đều lâm vào tình trạng khan hiếm nước. Kéo theo đó là nạn đói do mất mùa và bệnh dịch tràn lan do sử dụng nước ô nhiễm.

    Hơn hai phần ba số quốc gia bị xóa sổ khi các sa mạc không ngừng bành trướng và dân số thế giới từ 26 tỷ người giảm còn chưa tới 2 tỷ chỉ trong vòng 100 năm. Một số các quốc gia ít ỏi còn lại đều là những nước may mắn sở hữu những mỏ nước ngọt ẩn kín và chưa bị ô nhiễm giống như Grand Fountain. Chúng được coi là tài sản quốc gia và được quân đội bảo vệ nghiêm ngặt hơn cả thủ đô của nước đó. Nhưng những mỏ nước ngọt cuối cùng đó đang ngày càng cạn kiệt và điều đó dẫn đến sự tranh chấp quyết liệt giành quyền sở hữu chúng.

    Vì sự sống còn, Chính phủ các quốc gia không còn nước sẵn sàng dùng đến vũ khí hạt nhân để giành giật, dù họ biết rằng cuộc chiến này vô cùng tàn khốc. Ngồi chờ chết khát hay dùng bom đạn và máu để cướp lấy ít nhất là một ngụm nước trước khi bị hủy diệt, họ chọn cách thứ hai!

    Đến lúc này, người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ và mái đầu đã ngả màu nãy giờ vẫn trầm ngâm ngồi trong bóng tối nghe những thành viên cao cấp nhất trong bộ máy Chính phủ tranh luận, bỗng khẽ thở dài. Như tất cả mọi người, Tổng thống đều biết cuộc chiến này là không tránh khỏi. Sự thật thì nó đã bắt đầu từ trước cả khi cuộc họp này diễn ra. Nhưng ông vẫn cố tình trì hoãn tuyên bố chiến tranh chính thức để đặt niềm hy vọng mong manh vào các nhà khoa học và bộ máy công nghiệp hiện đại. Ông hy vọng họ có thể tìm ra cách lọc được nước thải để tái sử dụng.

    Nhưng những thiết bị máy móc từng dễ dàng hủy hoại cả một hệ sinh thái, làm cạn kiệt và ô nhiễm tất cả nguồn nước trên địa cầu, giờ lại thất bại trong việc đảo ngược quá trình đó. Ông cũng đã hy vọng vào một phép màu như mọi con người trong giờ phút nguy nan nhất tín ngưỡng - trông chờ mẹ thiên nhiên sửa chữa mọi lỗi lầm mà họ gây ra.

    Giờ đây ông đã hiểu, mẹ thiên nhiên đã bị chính con người giết chết. Giờ không còn ai có thể sửa chữa những sai lầm này nữa. Con người phải trả giá. Chỉ có điều đối với ông và những người ngồi đây, những người dân đang khốn khổ vì chiến tranh và khát bên ngoài kia là một cái giá quá đắt cho những sai lầm vốn không phải do thế hệ của họ gây ra.

    Ông ước ao giá như mình được sinh ra ở những thế kỷ xa xôi trước, lúc người ta còn điên cuồng đốn hạ những cánh rừng, không ngừng xả khói thải vào không trung và thẳng tay đầu độc những nguồn nước quý giá. Ông ao ước được gặp những kẻ ngu xuẩn đó đế quát thẳng vào mặt họ: “Các người đang giết chúng tôi đấy! Các người đang giết con cháu mình đấy!”. Nhắc tới những thời điểm đó, ông không khỏi buồn cười khi nhớ lại, lịch sử đã nói có những nước lớn nào đó phát động chiến tranh với những nước khác chỉ để chiếm những mỏ dầu. Nước thì còn có thể hiểu được, chứ dầu thì có uống được đâu.

    - Tổng thống, chúng ta sẽ làm gì bây giờ? Hay là không còn làm gì được nữa?

    Tiếng của Cố vấn An ninh kéo ông về với thực tại. Mọi người quanh bàn đang đổ dồn ánh mắt vào ông. Trong những ánh mắt đó, ông nhìn thấy sự đau thương, sợ hãi, quyết liệt, thê lương, cam chịu, và trên hết, là sự mệt mỏi.

    Tổng thống cũng cảm thấy thực sự mệt mỏi, mệt mỏi vì những hy vọng không bao giờ thành hiện thực, mệt mỏi vì oán trách quá khứ, mệt mỏi vì phải điều hành một quốc gia không còn tương lai (và sắp không còn nước), mệt mỏi vì một cuộc chiến không thể tránh khỏi, và mệt mỏi vì chỉ được uống có 100 ml nước mỗi ngày theo chế độ đặc biệt nhất dành cho Nguyên thủ quốc gia. Ông chậm chạp đứng dậy khỏi bóng tối, khuôn mặt gầy guộc hiện ra, hằn lên những nét lồi lõm đáng sợ như những vết sẹo trên mặt của kẻ tử tù đã bị kết án hàng bao nhiêu thế kỷ trước.

    - Nếu như một sự kết thúc là điều không thể tránh khỏi, thì hãy để nó kết thúc theo cách dễ dàng nhất. Nhưng tôi có thể nói với quý vị một điều, ít nhất quý vị cũng sẽ không cảm thấy hổ thẹn với những đứa con của mình, vì chúng ta không gây ra nó. Tổng thống với tay, và bằng một động tác dứt khoát, nhấn nút đỏ trên chiếc valy hạt nhân...
    [/hide]
    Thiên Thân Thiện :v :-j
    \:D/

Quay về Truyện tình cảm


Thành viên trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Bing [Bot]1 khách

Chia sẻ trang này
Facebook MGiaiTri.Biz
cron